Góp phần vào thành công lan rộng toàn thế giới của Game of Thrones - Trò Chơi Vương Quyền không chỉ có dàn nhân vật chính diện như gia đình Stark, Jon Snow hay "mẹ rồng" Daenerys. Bộ phim do HBO sản xuất còn ghi điểm bởi những vai phản diện có chiều sâu, được yêu thích không thua kém gì nhân vật phe tốt. Vương gia cũng vẫn là lãnh khốc Vương gia, chẳng qua có đôi khi thực ôn nhu. Vương gia nói hắn thích ta, ta nhận, nhưng vẫn không có đáp lại. thời tiết tốt lắm. Vương gia, Thất vương gia, Thập Vương gia, Nhược Hàn cùng ta năm người du thuyền quanh Nguyên hồ thành đông Diễn viên: Trần Khôn, Đổng Khiết, Lưu Diệc Phi,… Số tập: 40 tập Thời lượng mỗi tập: 45 phút Năm phát sóng: 20/3/2003 Nội dung phim Kim Phấn Thế Gia Kim Yến Tây (do Trần Khôn đóng) vì là thiếu gia trong gia đình giàu sang, quyền quý ở Trung Quốc nên luôn ăn chơi trác táng. Tiết Trường Du "đoạt" chậu nước qua, tự mình bưng cho Tô Hoài Cẩn rửa tay. Sau khi rửa tay cũng "đoạt" khăn vải nha hoàn mang tới lại đây, đưa cho Tô Hoài Cẩn lau tay. Tô Hoài Cẩn nhìn dáng vẻ hồn phi phách tán của nha hoàn thì nói với vẻ mặt bất đắc dĩ (HNM) - Vốn được lựa chọn là "nhân vật số một" có khả năng trở thành ứng cử viên sáng giá cho vị trí thủ tướng thứ tư của Singapore khi Thủ tướng Lý Hiển Long nghỉ hưu, quyết định của Phó Thủ tướng Singapore Vương Thụy Kiệt sẽ mở đường cho việc lựa chọn "hạt nhân" mới lãnh đạo đất nước. . Tác giảNam Cung Dao Thể loạiTruyện Ngôn Tình , Truyện Xuyên Không Nguồndiendanlequydon Tình trạngHoàn Thành Lượt đọc18461 Cập nhật07/11/2014 Truyện Tiếu Diện Vương Gia, Lãnh Đạm Vương Phi của nhà văn Nam Cung Dao được đánh giá là tác phẩm xuyên không nhẹ nhàng, tình cảm, lôi cuốn người đọc. Chuyện bắt đầu bằng hình ảnh một đám cưới, trong đó tân lang có dáng vẻ khôi ngô tuấn tú. Tân nương tài sắc vẹn toàn tính tình lại thiện lương ôn nhu, người gặp người thích. Một đạo thánh chỉ ban hôn, hai con người vốn không có quan hệ gì từ nay về sau lại ràng buộc lẫn nhau. Chuyện tình rồi sẽ ra sao? Mời các bạn đón xem để tìm câu trả lời nhé. Chương mới cập nhật Tiếu Diện Vương Gia, Lãnh Đạm Vương Phi Danh sách chương Tiếu Diện Vương Gia, Lãnh Đạm Vương Phi Nam Vân quốcNằm ở phía nam đại lục, được thượng thiên ưu ái, Nam Vân quốc bốn mùa như nhau, không phân thành xuân hạ thu đông, bởi lẽ không khí nơi này lúc nào cũng ấm áp, phong cảnh hữu tình. Có thể nói, Nam Vân quốc là nơi có nhiều cảnh đẹp nhất thiên hạNói đến Nam Vân quốc thì không thể không nói đến Nam Vân đế, nam nhân này được xem là một huyền thoại của Nam Vân quốc, cũng có thể là một truyền thuyết của đại lục, cùng với Đông Li thất vương gia và Tây Hàn đại tướng quân, trở thành ba nam nhân kiệt xuất nhất thiên hạ lúc bấy giờNghe nói năm tuổi y đã có thể làm thơ, mười hai tuổi binh thư chiến lược không gì không thông, hai mươi tuổi đã là tam quốc tài tử, hai mươi ba tuổi xưng đế, đến bây giờ trị vì Nam Vân bảy năm đất nước ngày một phát triển, nơi nơi phát đạt. Nhưng như vậy có thỏa nguyện ước muốn của y?. Nam nhân này chính là bừng bừng dã tâm, một quốc gia sao có thể thỏa ham muốn của y? Thống nhất ngũ quốc, đứng đầu thiên hạ, khiến cho người ta cúi đầu, đó là dã tâm của hắn…Hoàng cung“ Còn chưa tìm thấy sao?” thanh âm khàn khàn trầm thấp, mang một loại gợi cảm không nói nên lời, rõ ràng thanh âm của nam nhân nhưng lại mang đến cho người ta cảm giác mê hoặc“ Bệ hạ thứ tội, thần…. đã cho người tìm khắp nơi nhưng vẫn không có tung tích!” Quỷ mị thanh âm, như là thanh âm của hắc ám tu la, hắc y nhân cung kính bẫm báo, song ánh mắt không dấu nỗi lo lắng nhìn nam nhân đang ung dung ngồi trước mặt mình. Hơn ai hết hắn hiểu rõ, đằng sau dung nhan ôn nhuận như ngọc ấy, là một con người như thế nào, lãnh, ngoan, tuyệt… không chút lưu nhân một thân trường bào hoa quý, quanh thân bất giác tỏa ra khí chất uy nghiêm vô thượng, y một thoáng nhăn mi, sau đó vươn tay ra hiệu cho hắc y nhân cáo lui, nhận được lệnh, hắc y nhân thở phào nhẹ nhõm, nhanh như chớp rời khỏi, ẩn mình trong góc tối. Ánh nến lay lắt như thực như ảo, phản chiếu lên gương mặt của nam nhânVầng trán kiên định, cao quý. Mi tựa viễn sơn, sóng mũi cao thẳng, đôi môi xinh đẹp… dung mạo tựa như mỹ ngọc, thiên thành khí chất cao quý, nam nhân này rất ôn nhu, rất bao dung… có lẽ tất cả mọi người khi nhìn vào dung mạo kia đều nghĩ như vậy, nhưng là…. Hàng mi khẽ rung, đó là như thế nào một đôi mắt? lãnh lẽo nếu băng sương, rồi lại sắc bén như ưng, như báo, một cái nhìn cũng đủ cho người ta lạnh thấu xương, chưa từng có ai, có người nào dám đối diện trực tiếp nhìn y, dù là phụ mẫu của y, bởi lẽ ánh mắt kia quá sắc bén, sắc bén khiến cho người ta sợ hãi. Nhưng là…. Trong một khoảnh khắc chạm mắt, đôi con ngươi lãnh đạm vô tâm vô cầu kia, đôi con ngươi man mác mênh mông thâm trầm như đáy bể kia, chỉ một chốc trong khoảnh khắc, y thừa nhận bản thân mình luân hãmNhất kiến chung tình?! Bốn từ này y chưa từng nghe, cũng chưa từng nghĩ rằng một ngày mình sẽ gặp tình trạng như vậyDưới gốc đào thụ, hoa rơi điêu linh, một trời hồng hoa thê diễm đến kỳ lạBạch y, ngân phát, hắc mâu, mi gian yêu diễm một đóa hồng liên…. Mỹ không thể thốt nên lờiTiếng đàn văng vẳng, như ca như khóc, u uẩn ưu sầu, thanh âm như là mị hoặc thế nhânSương khói phiêu miễu, thật hay mơ? Phảng phất dung nhan của nàng ấy, một cái liếc mắt, tình động tâm cũng động…Hai năm tìm kiếm, hai năm nhớ nhung, hai năm tương tư, tình khắc trong lòng, có nhiều lúc y tự nghĩ, có chăng đó chỉ là trong khoảng khắc trong lúc hôn mê y tưởng tượng ra….? Nhưng là vết thương được băng bó, khi y tỉnh dậy, vương vấn đâu đây còn cảm nhận được lãnh hương dịu dàng của nữ tửLăng Quân Dao khẽ thở dài, y là đế vương, hậu cung ba ngàn giai nhân nhiều không điếm xuể ấy vậy mà lại đi chung tình với một nữ tử chỉ mới chạm mắt trong một khoảnh khắc “ Nương tử! nàng đang làm gì vậy?” như thường lệ, mỗi khi thượng triều về, khắp Lăng Hàn vương phủ lại văng vẳng thanh âm của nam chủ nhân nơi đây. Mọi người đang làm việc cũng không khỏi bật cười, vương gia thật là, trừ phi đi ra ngoài chứ cứ về vương phủ lại dính đến vương phi, một bước cũng không rời, ai nấy trong phủ lòng vui mừng khôn xiết, rốt cuộc bọn họ cũng không rõ lắm cố sự năm năm trước nhưng mà cần chi tìm hiểu đâu? Bây giờ thấy vương gia lúc nào cũng vui vẻ là bọn họ cảm thấy thỏa mãn rồi. Còn vương phi! ấn tương năm năm trước vẫn như thuở ban đầu, vẫn lãnh mạc như vậy, quanh thân luôn toát ra khí chất tự tại khiến cho người ta dễ dàng cảm thấy thả lỏng, nhưng là vương phi ngày nay tóc nhiễm tuyết trắng, vì thể mọi người đồn rằng, thất vương phi năm năm trước nhiễm quái bệnh, vương gia đau lòng một đêm tóc bạc trắng, suốt năm năm tìm mọi cách chữa trị, cuối cùng trời cao thương tình, vương phi cũng đã khỏe tuy tóc đều nhiễm tuyết, ngay cả lông mi cũng trắng muốt, dung mạo này vốn đã khuynh thành khuynh quốc, bây giờ càng thêm phiêu dật xuất trần, khiến cho người ta chỉ dám đứng đằng xa ngưỡng mộ chứ không dám sổ sàng nhìn ngắmMột mùa xuân nữa lại qua, đã đầu hạ, khí trời bắt đầu oi bức, nhưng là trong tây noãn các không khí hãy còn mát mẻ lắm, sen trong hồ đã bắt đầu chớm nở, tinh khiết mỹ lệ, nhưng là đào thụ hoa không còn nhiều, những gốc cây cao lớn, chỉ còn lác đác vào đóa hoa đỏ rực diêm dúa, cánh hoa cứ theo gió rơi nhẹ rơi nhẹ trên không trung rồi xoay vòng , lả lướt xuống mặt đất, liên tục, cả một trời hồng hoa diễm không thể tảDưới tán đào thụ lớn nhất, bạch y nữ tử yên lặng đứng dưới đó, một đầu tóc trắng nhẹ nhàng phi vũ trong gió, sợi tóc phất phơ tại nên những đường cong duyên dáng tuyệt đẹp, một thân y phục trắng như tuyết, không nhiễm chút bụi trần. Nghe thanh âm văng vẳng quen thuộc, bạch y nữ tử khẽ quay đầu lạiLàn da mỹ như ngọc, phượng mâu hẹp dài quyến rũ, hàng mi trắng muốt kỳ lạ, thanh tú mũi, môi anh đào đỏ mọng mê người, rõ ràng là dung nhan yêu nghiệt câu nhân mười phần ấy vậy mà đôi con ngươi mười phần lãnh đạm, nhàn nhạt một ánh nhìn vô hình chung ngăn cách người khác tiến lại gầnChỉ có điều cái nhìn này lại hoàn toàn vô tác dụng với vị tiếu diện ma vương’ của chúng ta, thấy Vân Tiếu Khuynh quay đầu lại nhìn y, Hàn Kỳ cười một cái thật to, như là tiểu hài tử thấy người thân lâu ngày gặp lại, y tiến lại gần Vân Tiếu Khuynh, vươn hai tay ôm lấy nàng một chút, chóp mũi còn vương vấn mùi hương của nàng, lòng nhẹ nhàng thỏa mãn, Vân Tiếu Khuynh không động đậy, mặc cho hắn ôm, một lát sau y mới buông tay, thở dài. Ai! Không biết nương tử khi nào mới chủ động yêu thương nhung nhớ y một chút aThật ra con người vốn rất tham lamKhi không có nàng, y chỉ mong có thể được nhìn thấy nàng một chút, một chút thôi y cũng đã cam lòng. Khi nàng ở trong vòng tay, y lại mong cứ thế ôm chặt lấy nàng…. Dường như đối với nữ tử này, y chưa hề biết thỏa mãn, cứ từng ngày, từng đêm, y điều muốn, muốn càng nhiều….Cái đó, có là tham quá không? Hàn Kỳ cười khẽ“ Hàn Kỳ” Vân Tiếu Khuynh ngẩng đầu nhìn tán đào thụ, lên tiếng. Hàn Kỳ thì lại nghiêng đầu nhìn nàng, như một thói quen, một điều hiển nhiên, dù bất cứ nơi nào, bất cứ nơi đâu, Vân Tiếu Khuynh có nhìn bất kỳ cái gì, bất kỳ ai… nhưng Hàn Kỳ, hắn lại duy nhất dõi mắt theo từng cử chỉ của nàng….“ Hàn Kỳ! có phải ngươi đã từng nói, đào hoa thật sự rất náo nhiệt, hoa khai vào mùa xuân, vạn vật sinh trưởng, con người với nhiều dự định cùng khởi đầu mới… đúng không?!” Vân Tiếu Khuynh vẫn không quay đầu nhìn Hàn Kỳ, vươn hai bàn tay ra trước, một vài cánh hoa rơi nhẹ xuống lòng bàn tay nàng…Hàn Kỳ một thoáng sững sốt, y lắp bắp “ nương tử…! nàng… nhớ lại rồi sao?” Vân Tiếu Khuynh nghe vậy, cười cười lắc đầu, nàng chỉ đoán thôi. Hàn Kỳ một thoáng mất mát nhưng rất nhanh liễm đi, nhanh đến nỗi Vân Tiếu Khuynh cũng không thấy được, y cười nhẹ, vân đạm phong khinh “ còn nhớ, nương tử nói với ta, đào hoa vốn thật tịch mịch, khi hoa nở diễm không thể tả, khi hoa tẫn, điêu linh tàn lụi….”Vân Tiếu Khuynh đưa đầu ngón tay, vuốt nhẹ cánh hoa, lên tiếng “ không phải sao? nó cũng giống như ngươi vậy, vẻ ngoài diễm mỹ rực rỡ nhưng bên trong lại cô độc không thốt nên lời…”Hàn Kỳ một chốc ngẩn ngơ, hắn… cũng giống như nó sao?Vân Tiếu Khuynh nghiêng đầu nhìn hắn, ánh mắt nhu lại, một thoáng ôn hòa, nàng vươn tay chạm nhẹ vào má của hắn, nói “ có lẽ vì vậy! mà khiến cho ta một khoảnh khắc chạm mắt, lại cảm thấy ngươi thân thuộc đến như vậy”. Vân Tiếu Khuynh chợt cười, đôi con ngươi khẽ nheo lại, khóe môi giãn ra, chỉ là một nét cười thoáng qua nhưng lại ôn nhu tận xương, Hàn Kỳ cảm thấy cho dù là vạn năm tuyết liên nở hoa cũng không đẹp bằng nụ cười của nữ tử trước mặt y…“ Nương tử… ta..” Hàn Kỳ nhỏ giọng lẫm bẫm, nữ tử trước mặt y, khe khẽ cười, ôn nhu say lòng người khiến cho y dù không uống rượu cũng như say như túy trong đó, đầu óc hầu như trống rỗng chẳng biết làm gì, dường như ý thức của y lúc này như bị đình trệ, đợi đến khi y định thần lại, thì môi của y đã vô thức chạm vào môi nàng….Môi hắn tương thiếp với môi nàng…Thời gian lúc này như đình chỉ….Nàng… không có tức giận?! Hàn Kỳ tự hỏi, lúc trước nàng không thích hắn dùng miệng thân thân nàng, nàng nói là không sạch sẽ, nhưng là giờ khắc này nàng không tức giận, có phải là… nàng… ngầm đồng ý? Hàn Kỳ nào biết đâu rằng, Vân Tiếu Khuynh từ trước đến giờ nào biết hôn môi là cái cảm giác gì, lúc trước còn ở hiện đại, xem mấy cái cảnh phim, thấy kinh kinh, nhưng là giờ khắc này đây, môi của hắn chạm vào môi nàng, hơi thở ấm nóng nam tính quen thuộc, như là cái ôm ấm áp hằng đêm của hắn…. có chăng khi có tình cảm với nhau rồi, hành động thân mật như hôn môi lại mang cho người ta cái cảm giác… vi diệu đến như vậy? trong khi Vân Tiếu Khuynh còn đang nghĩ ngợi, thì đầu lưỡi của Hàn Kỳ đã xâm nhập vào trong miệng của nàng…. Môi chạm môi, gắt gao tướng thiếp, triền miên ấm áp….Khi thích một người, cái cảm giác được chạm vào ngươi đó, được ôm người đó, được hôn người đó… lại tuyệt diệu đến như vậy, cơ hồ hô hấp dồn dập, từng cơ quan trong cơ thể điều mẫn cảm đi lên, hơi thở hòa quyện, ấm áp lạ thường, và tâm thấy an bình hơn bao giờ hết, đẹp tựa như hàng vạn đóa hồng hoa từ từ khoe sắc nở rộ quanh y ….Cho đến khi môi của y rời khỏi môi nàng, Hàn Kỳ vẫn còn luyến tiếc, hai mắt đăm đăm nhìn làn môi anh đào tuyệt đẹp, đáy mắt một thoáng âm trầm sâu không tháy đấyVân Tiếu Khuynh vô thức đưa đầu ngón tay chạm nhẹ môi của mình, nghĩ nghĩ một lát, rồi lại nói “ Hàn Kỳ! đây là nụ hôn đầu tiên của ngươi?!” Tuy Vân Tiếu Khuynh chưa từng hôn người nào, nhưng xem phim hay đọc sách truyện cũng có những khúc miêu tả cái cảm giác khi hôn như thế nào, nào là xương cốt tô nhuyễn, nào là cả người hưng phấn…! nhưng là nàng chỉ cảm thấy nụ hôn của hắn rất ngây ngô, rất… đáng yêu…Hàn Kỳ bị Vân Tiếu Khuynh hỏi như vậy, hai mắt trợn tròn, cũng không biết vì thẹn hay vì giận mà vị vương gia đã từng luyện mặt không đỏ tim không đập đến cảnh giới cao nhất của chúng ta mà hai gò má tự dưng bay lên hai rặng may đỏ, rồi ửng hồng đến tận mang tai. Vân Tiếu Khuynh nhìn hắn như vậy cũng đủ biết sự thật rồi, vô cớ lòng cảm thấy vui vui, thì ra nàng cũng có độc chiếm dục lớn như vậy!“ Nương tử…” mỗ nam oán giận, ở cái tuổi ba mươi này mà bây giờ mới có nụ hôn đầu đời, nếu để cho người khác biết, anh danh của hắn nhất định sẽ bay mất, không còn một tý nào đó. Vân Tiếu Khuynh mím môi cười khẽ, tay vỗ vỗ vai hắn “ thật ra! Đây cũng là nụ hôn đầu tiên của ta, ngươi cũng không lỗ nha”. Được rồi! Hàn Kỳ hắn thừa nhận, với câu nói này của Vân Tiếu Khuynh, thì cho dù bị cả thiên hạ cười nhạo, hắn cũng cảm thấy vui vẻ ^^ Dao Dao hai người này đúng là….+_+ “ Nương tử! thì ra nàng chính là dành nụ hôn đầu cho vi phu nha!” Hàn Kỳ tà mị cười, rất là đắc ý. Vân Tiếu Khuynh liếc hắn một cái, nam nhân này đúng là càng ngày càng vô sỉ, không ai bằng“ Hàn Kỳ! Phong nhi dạo này thế nào rồi?” Vân Tiếu Khuynh ngồi xuống dưới bàn đá, vươn tay phủi nhẹ những cánh hoa còn đang vương vấn trên cổ cầm. Hàn Kỳ bĩu môi, nương tử lúc nào cũng nhắc đến tên oắt con đó, thật đáng ghét, nghĩ thì nghĩ vậy nhưng cũng không biểu hiện ngoài mặt, y ngồi xuống bên cạnh nàng, cười hì hì “ nương tử, yên tâm! Ngũ hoàng tử tốt lắm, nghe hoàng huynh nói, hài tử đó ngày càng xuất sắc, nói không chừng tương lai địa vị….”“ Đế vương có gì tốt? một thế quyền quý nhưng cả đời cô độc!” Vân Tiếu Khuynh cắt ngang lời Hàn Kỳ, nàng giương mi nhìn hắn, nhàn nhạt thở dài “ nếu có thể, ta hi vọng hài tử đó có thể trở thành một tiêu dao vương là đủ rồi”. Hàn Kỳ nghe Vân Tiếu Khuynh nói vậy, một thoáng yên lặng, hàng mi dài khẽ rũ xuống. Nương tử nói không sai, làm đế vương quả thật rất mệt mỏi, nhưng là có thể dẫm nát thiên hạ dưới chân, dụ hoặc này ít ai có thể vượt quaHết chương 30 Dù bạn bè từng khẳng định Tạ Đình Phong và Vương Phi vẫn hạnh phúc bên nhau, nhưng tin đồn chia tay xuất hiện mới đây khiến người hâm mộ lo lắng. Bức ảnh Vương Phi chụp hình thân thiết với một người đàn ông lạ mặt mới đây đã được một blogger đăng tải, thậm chí người này còn nghi ngờ cô cùng Tạ Đình Phong đã chia tay. Mọi người đều biết Vương Phi kể từ khi bước chân vào làng giải trí thì luôn mang đến một hình ảnh lạnh lùng, không dễ dàng tỏ ra thân thiện đối với những người lạ mặt. Có thể thấy dường như mối quan hệ của họ rất tốt, khi "Thiên hậu" hiếm hoi chụp hình với thái độ thân thiết với một người đàn ông, từ đó tạo ra những nghi vấn khiến người hâm mộ lo lắng. Vương Phi chụp hình với một người đàn ông lạ mặt. Tuy nhiên, cả Vương Phi và Tạ Đình Phong đều không lên tiếng trước tin đồn chia tay. Từ đầu năm nay, cặp đôi nổi tiếng xứ Cảng Thơm gần như không còn xuất hiện bên nhau nữa, thậm chí Vương Phi cũng không có mặt tại sinh nhật Tạ Đình Phong. Thời gian gần đây, những tin đồn chia tay cứ thế mà xuất hiện, công chúng vì chuyện này mà đoán già đoán non, mặc dù biết Vương Phi không thích tham gia tiệc tùng và những nơi đông người. Vương Phi từng trải qua hai đời chồng và có hai con gái riêng. Tạ Đình Phong cũng từng kết hôn và ly dị với nữ diễn viên Trương Bá Chi vào năm 2012. Nam diễn viên họ Tạ có hai con trai với vợ cũ. Suốt thời gian tái hợp với Vương Phi, Tạ Đình Phong bị chỉ trích là người bố vô tâm và vô trách nhiệm. Đã khá lâu rồi mọi người không còn thấy Vương Phi và Tạ Đình Phong xuất hiện bên nhau. Thậm chí "Thiên hậu làng nhạc" còn không xuất hiện trong sinh nhật người yêu. Theo Công lý & Xã hội Xem link gốc Ẩn link gốc Thể loại cổ thân phận tứ tiểu thư hữu danh vô thực, nàng đươc sinh ra trong ân gia Vân tướng quân uy trấn bốn phương. Nhưng sự ra đời của nàng là một sai lầm, cuộc đời nàng nối dài là những chuỗi ngày của sai sống tứ tiểu thư của nàng như một ngọn cỏ dại nơi “Vong Tình cư” vắng vẻ, tiêu điều, không được ai yêu thương chiều xuất thân là một hoàng tử không được yêu thương nhưng hắn quyết tâm vùng dậy trở mình, an trở thành Uy Vũ tướng quân rồi một Huyền Vương nắm trong tay trọng binh triều đình. Ánh sáng hào quang chói đó chỉ là vẻ bề ngoài mà mọi người thấy còn đăng sau phải trã giá như thế nào thì đâu ai biết? Hắn lãnh khốc vô tình, hắn tàn nhẫn thâm trầm, nhưng chốn hoàng cung ăn thịt người không buồn trả lại xương này, nơi chiến trường dùng máu rửa gươm đao này, hắn nương tay với người, liệu người có nhẹ tay với hắn?Hoàng thượng ban hôn, là lỗi của nàng sao? Người con gái hắn yêu đau lòng rời đi, là do nàng sao? Tại sao nàng phải gánh chịu tất cả? Phải gả cho hắn, từng có ai hỏi nàng có nguyện ý hay không? Nàng ở Vân phủ là một tứ tiểu thư bị xem thường lạnh nhạt, tới Huyền Vương phủ, ngay ngày thành thân lại trở thành một thất sủng vương phi. Là nàng sinh ra đã khiến người chán ghét sao?Cả đời này ông ta cho hắn được cái gì?Năm đó ban rượu độc cho mẫu thân hắn, giờ lại hạ chỉ ban hôn, khiến hắn mất đi người con gái hắn yêu hơn tính mạng. Cuộc đời này đã định sẵn ông ta sẽ cướp đi tất cả những gì hắn yêu thương nhất. Hắn hận nàng! Nếu không có nàng, Hương Nhi của hắn sẽ không rời đi! Nếu không có nàng... Topics Tiếu Diện Vương Gia, Lãnh Đạm Vương Phi Tiếu Diện Vương Gia, Lãnh Đạm Vương Phi Addeddate 2019-03-11 143528 External_metadata_update 2019-03-30T165246Z Identifier tieu-dien-vuong-gia-lanh-dam-vuong-phi Scanner Internet Archive HTML5 Uploader plus-circle Add Review comment Reviews There are no reviews yet. Be the first one to write a review.

tiết diện vương gia lãnh đạm vương phi